Gọi mùa

Gọi mùa


Hoa lá ra đi không hẹn ngày trả lại

Đã hương cuối mùa...

 

Trang giấy buâng quơ

Ghìm nén năm tháng tuổi trẻ

Câu nguyện cầu bừng thức

Nắng giao mùa chênh chao

 

Nhịp bước về khát khao

Buồn vui mải miết

Lời ru mắc vành trăng khuyết

Run rẩy nép vùng gió xanh.

 

Vườn hồng rực rỡ

Hoa át hồn ai

Mắt môi hé cười

Miên man miền gieo nở.

 BÙI QUÝ THỰC

mọt sách

Hoa lá ra đi không hẹn ngày trả lại

Đã hương cuối mùa...

Trang giấy buâng quơ

Ghìm nén năm tháng tuổi trẻ

Câu nguyện cầu bừng thức

Nắng giao mùa chênh chao

đoạn thơ này em thấy hay nhưng nói thât chưa hiểu lắm bác giải thích thêm cho em đi nhé!

mọt sách

Em vừa bên nhà bác tuấn Anh về cũng thấy có bài mới nhưng nhiều commen rồi chốc em lại sang com cho bác Tuấn đỡ buồn.

mọt sách

Bác Quý Thực nhà ta đã đăng bài mới bao giờ vậy?

thuhangnt

Thơ ĐĐB khá giầu hình ảnh và nói như nhà nghiên cứu phê bình văn học Vương Trí Nhàn: “Lục bát của Đồng Đức Bốn từ tốn chậm rãi như lời nói vẩn vơ của một người vừa ngán sự đời vừa không thôi chime nghiệm sự đời.” Thơ ĐĐB giầu nhịp điệu cí thể thấy rằng không phải ngẫu nhiên mà nhiều nhạc sĩ đã nhận ra sự tài tình và đã có một tình cảm liên tài khi phổ nhạc cho thơ anh. Đấy là các nhạc sĩ Thuận Yến Doãn Nho Huy Thục Đặng Hữu Phúc Ấn Thuyên Nguyễn Tiến Nguyễn Cường Tuấn Phương Đoàn Bông Minh Quang Đến nay ĐD(B đã có chừng hơn 50 bài thơ được các nhạc sĩ phổn nhạc Rất có thểm đây là những bài hát phổ thơ hay nhất trong vòng hai mươi năm qua.

Cũng với tình cảm liên tài nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã viết bài “Bạn thơ” tặng riêng cho ĐĐB:

Bạn chừ đóng gạch nơi nao
Văn chương lấm láp vêu vao mặt người.
Bất ngờ bạn đến thăm tôi
Gửi cho mấy tập ôi trời là thơ. C
âu dài câu ngắn ngẩn ngơ
Những rơm với lửa những tơ với tình.
Một người hoang dại một mình
Bơ vơ giữa phố mong thành thi nhân.
Lòng yêu yêu đến trong ngần
Đường xa thương vết chân trần bạn tôi.
Mong sao bạn bớt bùi ngùi
Cố làm thơ nữa để rồi gặp nhau…

thuhangnt

Hình ảnh nông thôn hôm nay được ĐĐB vẽ lại trong nhiều bài thơ vừa giống vừa khác với những thôn Đoài thôn Đông trong thơ Nguyễn Bính trước đây. Vẫn là cái ngậm ngùi của sự nghèo nàn và mất mát khiến long ta nhói đau khiến long ta nhớ khôn nguôi:

Nhà quê có cái giếng đình
Trúc xinh cứ đứng một mình lẳng lơ.
Nhà quê có mấy trai tơ
Quần bò mũ cối giả vờ sang chơi.
Nhà quê chân lấm tay bùn
Mẹ đi cấy lúa rét run thân già.
Chợ làng mở dưới gốc đa
Nhà quê đem mấy con gà bán chơi.
Ối mẹ ơi đê đã vỡ rồi
Đồng ta trắng xoá cả trời nước trong.
Trâu bò thất thểu long đong
Trên bè tre rối bòng bong xoong nồi.
Ối mẹ ơi đê đã vỡ rồi
Mộ cha liệu có lên trời được không.
Sao chưa thấy chiếc thuyền rồng
Chở con với mẹ qua giông bão này.

thuhangnt

Chúng ta cùng đọc lại mấy bài thơ của nha thơ Đồng đức Bốn để lấy cảm xúc nhé! Nếu nhà thơ linh thiêng chắc sẽ hiểu cho tấm lòng của các bạn yêu thơ của ông.
Chuồn chuồn cắn rốn biết bơi
Con tôi chết bởi lời người hát ru.
Con tôi chết ở ao tù
Mà lời người vẫn hát ru ngọt ngào.

thuhangnt

Chương trình hội thảo ngày mai chắc thành công lắm anh nhỉ vì BTC đã chuẩn bị rất nhiều ngày em cầu mai trời thật đẹp và đừng có mưa.

thuhangnt

Vườn hồng rực rỡ

Hoa át hồn ai

Mắt môi hé cười

Miên man miền gieo nở.

hay quá anh ạ nó tươi rói như lúc em bé tập cười.

thuhangnt

Mùa đã sang rồi sao anh còn gọi hay nhà thơ gọi cho mùa tiếp gọi bằng thơ mới nao lòng chứ!

thuhangnt

Anh Bùi Quý Thực đã đăng bài mới bao giờ mà nhanh thế sáng nay em vào đã thấy gì đâu?